ANBINHVIEN.VN – Phàm là người, ai cũng phải chết. Kinh Thánh đã chép: Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét”– Hê-bơ-rơ 9:27.

Ngoài ra, Kinh Thánh cũng nhắc đến lần chết thứ hai: “Còn những kẻ hèn nhát, kẻ chẳng tin, kẻ đáng gớm ghét, kẻ giết người, kẻ dâm loạn, kẻ phù phép, kẻ thờ thần tượng, và phàm kẻ nói dối, phần của chúng ở trong hồ có lửa và diêm cháy bừng bừng: đó là sự chết thứ hai”. – Khải Huyền 21:8. Người tin Chúa Giê-xu sẽ không bị chết lần thứ hai sau khi chịu phán xét.

Với một người chưa tin Chúa, chết là một thảm họa ghê gớm, là một sự chia tay vĩnh viễn trong đau đớn, không có hy vọng tái ngộ. Họ thường dùng chữ “vĩnh biệt” khi chia tay người thân.

Với một người đã tin Chúa Giê-xu, Kinh Thánh đã phán dạy rằng: “Hỡi anh em, chúng tôi chẳng muốn anh em không biết về phần người đã ngủ, hầu cho anh em chớ buồn rầu như người khác không có sự trông cậy. Vì nếu chúng ta tin Đức Chúa Giê-xu đã chết và sống lại, thì cũng vậy, Đức Chúa Trời sẽ đem những kẻ ngủ trong Đức Chúa Giê-xu cùng đến với Ngài”. – 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:13-14.

Sự chết đối với người tin Chúa Giê-xu, được xem như là một giấc ngủ. Nghĩa là họ sẽ thức dậy trong ngày Chúa Giê-xu tái lâm trên đất nầy.

Kinh Thánh lại diễn tả sự chết của người tin Chúa, như là một chuyến đi về ở với Chúa Giê-xu. Sứ đồ Phao-lô đang đối diện với bản án tử hình tại Rô-ma. Ông viết thư cho Hội Thánh Phi-líp, rằng: Vì Đấng Christ là sự sống của tôi, và sự chết là điều ích lợi cho tôi vậy”– Philip- 1:21. Trong câu 23, vị Sứ đồ viết rằng: “…muốn đi ở với Đấng Christ là điều rất tốt hơn…”. Vị Sứ đồ cho chúng ta thấy, sự chết là một điều ích lợi, vì đó là lúc người tín hữu được về ở cùng Chúa Giê-xu.

Động từ Phao-lô sử dụng trong hai câu Kinh Thánh nầy được biểu trưng 4 hình ảnh sau đây:

1. Nhổ neo. Các thủy thủ đã xong các công việc trên bến cảng, mà họ tạm neo tàu trong một thời gian ngắn. Bây giờ là lúc họ nhổ neo để về với gia đình. Cuộc đời nầy là một bến cảng tạm của chúng ta. Có lúc chúng ta phải nhổ neo.

2. Được phóng thích. Một tù nhân được vua phóng thích, rời khỏi nhà tù, để về cùng gia đình. Chúng ta bị giam trong trần gian bằng thân thể xác thịt nầy. Bây giờ chúng ta được phóng thích về với gia đình ở Thiên quốc.

3. Cuốn trại. Sau mấy ngày cắm trại vui vẻ. Bây giờ các trại sinh cuốn lều trại để về cùng gia đình. Dầu vui, buồn trong một kỳ trại, cũng chỉ là tạm bợ. Chúng ta phải cuốn trại trở về cùng Cha.

4. Cỡi ách cho con bò. Sau một ngày cày, bừa mệt mỏi, bác nông dân cởi chiếc ách trên cổ con bò để nó được nghỉ ngơi. Cuộc đời là cả một gánh nặng. Bây giờ là lúc được nghỉ ngơi.

Bốn hình ảnh trên trên đây được tóm lại trong lời phán của Chúa Giê-xu rằng: “Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các người được yên nghỉ”.– Ma-thi-ơ 11: 28.

Vì thế, đối với những người đã tin Chúa Giê-xu, chết là một dịp được trở về Thiên quốc, nơi Chúa Giê-xu đã sắm sẵn cho họ một chỗ ở – “ta đi sắm sẵn cho các ngươi một chỗ” – Giăng 4:2.

Chết cũng là lúc được nghỉ ngơi – “Tôi nghe có tiếng đến từ trời rằng: Hãy viết lấy: Từ rày phước thay cho những người chết là người chết trong Chúa! Đức Thánh Linh phán: Phải, vì những người ấy nghỉ ngơi khỏi sự khó nhọc, và việc làm mình theo sau” – Khải Huyền 14:13.

Với Đức tin, Trông cậy, Bình an, Hy vọng và Tình yêu của Chúa Giê-xu, tín hữu Tin Lành không bi lụy, sầu khổ hay bi quan, thất vọng khi chia tay người thân. Chết là giây phút tạm biệt, sẽ có ngày tái ngộ.

Ban Biên tập