ANBINHVIEN.VN – Bước đầu tiên để trở thành một người thỏa lòng là ngừng so sánh bản thân với người khác.

Bạn bước vào nhà của ai đó, và điều đầu tiên bạn làm là so sánh: “Tôi thích tầng đó! Nhìn vào màn treo kìa! Chà, cái tivi này!” Bạn bước qua ai đó và nghĩ: “Tôi thích kiểu tóc của cô ấy; tóc của mình thấy ghê quá!” Bạn thường xuyên so sánh và điều đó khiến bạn thất vọng. Bạn phải dừng lại! Nếu muốn học biết sự thỏa lòng, bạn phải ngừng so sánh cuộc sống của mình với người khác.

Bạn cũng phải học cách biết chiêm ngưỡng mà không nhất thiết phải sở hữu. Bạn cần phải học cách vui mừng trong sự thịnh vượng của người khác mà không phải ghen tỵ và cảm thấy như thể bạn cũng phải có được sự giàu có đó.

Đây là một trong những nguyên tắc tuyệt vời mà nhiều người không hiểu. Bạn không cần phải sở hữu mới tận hưởng được! Có thể bạn thích đi nghỉ trên núi. Tại sao bạn phải đi mua một ngôi nhà ở trên núi trong khi bạn có thể thuê hoặc thậm chí mượn nó một lần một năm khi bạn đi đến núi? Sở hữu không phải là cách duy nhất để thưởng thức điều đó.

Đây không chỉ là một ý tưởng tốt nên ngừng so sánh; nhưng đó là điều răn. Xuất Ê-díp-tô Ký 20:17 nói: “Ngươi chớ tham nhà kẻ lân cận ngươi, cũng đừng tham vợ người, hoặc tôi trai tớ gái, bò, lừa hay là vật chi thuộc về kẻ lân cận ngươi”.

Tham lam có nghĩa là mong muốn chiếm hữu một điều gì mà không kiểm soát được. Đó là một tội lỗi nghiêm trọng cần tránh được bao gồm trong Mười Điều Răn. Từ “tham lam” trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là “nắm lấy hoặc nắm chặt, quá chặt trong tay; thậm chí bạn không thể buông bỏ nó được.” Nếu Đức Chúa Trời ban cho bạn điều gì đó và Ngài bảo bạn bỏ nó đi và bạn không thể, thì bạn không sở hữu nó – mà là nó sở hữu bạn.

Chúa không nói bạn không được có ham muốn cho điều gì đó. Đó không phải là Cơ Đốc giáo; đó là Phật giáo. Ham muốn không sai. Thực ra, ham muốn của bạn đến từ Chúa. Nhưng khi ham muốn không kiểm soát được, nó trở nên tham lam. Khi bạn ham muốn cái gì đó không phải của bạn, đó là điều ác. Nhưng ham muốn không phải là điều tiêu cực.

Không điều gì có thể hoàn thành trừ khi bạn có ham muốn làm điều đó. Bạn không thể trở nên giống như Đấng Christ khi mà bạn không ham muốn trở nên giống như Ngài. Ví dụ, bạn không thể là một người yêu thương nhiều hơn khi mà bạn không có ham muốn trở thành một người biết yêu thương nhiều hơn. Bạn không thể là một người hào phóng hơn khi mà bạn không muốn trở thành một người hào phóng hơn. Mong muốn không phải là xấu cho đến khi nó không kiểm soát được và bạn nghĩ rằng bạn phải có nhiều hơn, nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Gốc rễ của loại ham muốn đó là so sánh bản thân bạn với người khác.

Bạn không thể có một cuộc sống thỏa lòng cho đến khi bạn học cách không so sánh. Tại sao bạn không bao giờ nên so sánh? Bởi vì so sánh luôn dẫn đến sự tham lam.

Nguyên tác: Comparing Always Leads to Coveting
Nguồn: Daily Hope | Selah Nguyễn chuyển ngữ