ANBINHVIEN.VN – Đức Chúa Trời không hề bảo dân sự phải mai táng người chết thế này hay thế kia. Kinh Thánh chỉ chép lại rằng dân Do thái đã chôn Ápraham, chôn Giô-sép, sau đó cải táng. Chúa Giê-xu cũng được chôn trong mộ đá. Đó là việc Kinh Thánh tường thuật, chứ không phải Kinh Thánh dạy bảo. Nếu bảo rằng Kinh Thánh dạy bảo, thì dân Việt Nam phải đục đá chôn như Chúa Giê-xu. Văn hóa của Việt Nam không như thế.

Kinh Thánh luôn tôn trọng văn hóa của loài người. Kinh Thánh không bao giờ xung đột với văn hóa của các dân tộc. Tuy nhiên, Kinh Thánh không chấp nhận những hũ tục trái với đạo đức, trái với luân lý phổ thông, trái với khoa học thường nghiệm.


Phần mộ của cố Mục sư Bill Graham (ảnh: internet)


Phần mộ các tín hữu được chôn cất tại Hoa viên Tưởng niệm An Bình Viên

Người nghèo, thường chọn hỏa táng, vì chi phí rẻ hơn địa táng. Nếu Đức Chúa Trời bảo phải chôn, thì tín hữu nghèo lấy tiền đâu mà mua huyệt mộ, tiền đâu xây mộ? Tín hữu ở Tây tạng sẽ nói rằng ông cha tôi từ hồi nào đến giờ đều điểu táng (Để cho chim kênh kênh ăn xác người thân). Quốc gia nầy không có nghĩa trang giống như ở Việt Nam. Những người chết vì chìm tàu trên biển, cá ăn hết thì làm sao? Những người bị cọp, sư tử xé xác ăn sống xử lý thế nào? Chôn cách nào? (Tình trạng nầy tương tự như I Cor. 15).

Cho nên Kinh Thánh đã chép rằng: “Biển sẽ đem trả những người nó chứa” – Khải huyền 20:13. Dầu là chết cách nào thì cũng ra bụi đất, quan trọng là lúc Chúa Giê-xu trở lại (I Cor.15).

Đức Chúa Trời bỏ ngỏ việc nầy, để tùy vào từng vùng miền, tùy vào văn hóa của từng dân tộc. Họ chọn cách nào cũng được. Kinh Thánh không can thiệp vào.

Tín hữu Tin Lành có thể làm những việc mà Kinh Thánh không cấm. Tuy nhiên cũng phải nhận biết thấu đáo những việc Kinh Thánh không bàn đến, như cờ bạc, ma túy, và số đề… tại Việt Nam, những hệ lụy của nó gây ra là xấu xa, thì tín hữu phải tránh xa.

Tín hữu có thể hỏa táng, mà không lo sợ vi phạm Kinh Thánh.

Ban Biên tập