ANBINHVIEN.VN – Thời thơ ấu, hai anh em tôi có một thông lệ là hàng đêm, tại nơi giường của mình, người nầy thỉnh cầu sự tha thứ của người kia về một mớ tội lỗi mơ hồ. Sau khi đèn tắt, tôi nằm đó, nhìn qua hành lang nơi cánh cửa phòng anh đang mở, và để giọng nói của tôi chuyển sự hối lỗi của mình đến đôi tai thiu thiu ngủ của anh. Đã được cảnh báo rằng chớ giận cho đến khi mặt trời lặn nên chúng tôi phải thận trọng giải quyết mọi khả năng của tội lỗi mà chúng tôi có thể mắc phải trong suốt một ngày. “Anh Aaron ơi, em xin lỗi vì đã la mắng anh, đánh anh, ích kỷ với anh khi chơi điện tử, nói xấu anh trong cả ngày nay. Anh tha lỗi cho em nhé!” Đáp lại, câu trả lời của anh, cùng với lời thú nhận của anh về những lỗi của anh đối với tôi quay trở ngược lại với căn phòng của tôi. Thế là chúng tôi thiếp đi trong sự bình an với một chút hối lỗi.

Khi đọc Thi Thiên 51 [do Đa-vít viết sau khi phạm tội với Bát-sê-ba], tôi nhận ra những lời thú tội của mình trong thời thơ ấu đã thiếu sót như thế nào. Trên thực tế, ngay cả nhiều lời thú tội của tôi khi đã trưởng thành cũng còn nhiều điều chưa tốt.

Thường thì chúng ta xem sự ăn năn như một tuyên bố — “Tôi xin lỗi, xin tha thứ cho tôi” giống như là đánh dấu vào một ô lựa chọn và [hy vọng] làm vơi đi cảm giác tội lỗi của chúng ta. Nhưng nếu chúng ta nhìn kỹ vào Thi Thiên 51, chúng ta thấy sự ăn năn đó là một sự xoay hướng khỏi tội lỗi và hướng về phía Đức Chúa Trời — một quá trình không chỉ làm giảm bớt cảm giác tội lỗi mà còn vun đắp niềm vui sâu sắc. Và đó không phải là sự hoàn trả duy nhất. Tôi đã viết một cuốn sách [Real: the surprising secret to deeper relationships], cho thấy ăn năn và nhận sự tha thứ của Đức Chúa Trời dẫn đến mối quan hệ thực sự với người khác, bởi vì nó khiến chúng ta không còn gì để che giấu. Vậy làm thế nào để chúng ta phát triển một thói quen ăn năn vui vẻ? Đây là cách.

Quy tắc 1. Xác định tội lỗi
Bước đầu tiên để xác định ý nghĩa lời thú nhận là hiểu được tội lỗi là gì. Đa-vít sử dụng ba từ ngữ khác nhau trong Thi Thiên 51: “Sự vi phạm”, “gian ác”,“tội lỗi” [các câu 1-3]. Mỗi thuật ngữ đã được cố ý chọn cho ý nghĩa độc đáo của nó trong tiếng Hê-bơ-rơ. “Sự vi phạm” ám chỉ một cuộc nổi loạn chống lại thẩm quyền và luật pháp của Đức Chúa Trời, “Gian ác” có nghĩa là bóp méo của những gì đáng phải có và “Tội lỗi” là một sự thiếu hụt tiêu chuẩn. Đa-vít nói rõ ràng rằng tội lỗi của ông sâu kín — không có sự giảm nhẹ hay biện hộ.

Quy tắc 2. Nài xin lòng thương xót của Đức Chúa Trời
“Xin hãy thương xót tôi tuỳ lòng nhân từ của Chúa…” [c.1]. Ở đây, Đa-vít khẩn nài sự tha thứ dựa trên những gì ông biết về bản tánh của Đức Chúa Trời — Đức Chúa Trời thương xót. Đa-vít biết rằng Đức Chúa Trời đã cam kết với ông trong một mối quan hệ [hay giao ước] về “tình yêu không phai tàn” — và khi chúng ta đến trước mặt Đức Chúa Trời trong sự ăn năn, chúng ta làm như vậy trên cơ sở giao ước của Ngài với chúng ta qua Đấng Christ.

Quy tắc 3. Tránh phòng thủ và nhìn biết Đức Chúa Trời cách đúng đắn
Tội lỗi của Đa-vít làm tổn thương nhiều người. Ông phạm tội ngoại tình, dàn dựng một vụ giết người, và cố gắng che giấu tất cả. Nhưng ông nói với Chúa rằng: “Tôi đã phạm tội cùng Chúa, chỉ cùng một mình Chúa thôi…” [c.4]. Làm thế nào mà có thể như vậy được?

Vâng, nếu chúng ta nghĩ rằng tội lỗi là không đạt được tiêu chuẩn, thì chúng ta phải hỏi, “Chúng ta đang bị mất tiêu chuẩn nào?” Câu trả lời, tất nhiên, đó là tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời. Cho nên mặc dù tội lỗi của chúng ta làm hại người khác, và việc ăn năn trước những người đó là quan trọng, nhưng tội lỗi cuối cùng là chống lại Đức Chúa Trời, vì chúng ta không sống theo đường lối của Chúa, mà lại làm tổn thương những người mang hình ảnh của Ngài.

Quy tắc 4. Nhìn xem Chúa Jêsus
Sự ám chỉ của Đa-vít về “chùm kinh giới” trong câu 7 không phải là ngẫu nhiên — “Xin hãy lấy chùm kinh giới tẩy sạch tội lỗi tôi, thì tôi sẽ được tinh sạch”. Ông biết “chùm kinh giới” biểu hiện cho sự tinh sạch [xem Xuất 24] cùng với huyết, và ông biết rằng chỉ bởi huyết có thể làm cho ông được trắng hơn tuyết. Chỉ có điều là ông không biết làm thể nào điều nầy sẽ được thực hiện đầy đủ.

Còn chúng ta thì biết. Thay vì nhờ vào con sinh tế, chúng ta nhìn vào Chúa Jêsus, Đấng đã “hiện ra chỉ một lần, dâng mình làm tế lễ để cất tội lỗi đi.” [Hê-bơ-rơ 9:26]. Huyết của Ngài đủ khiến chúng ta “trắng hơn tuyết” [Thi Thiên 51:7].

Quy tắc 5. Cầu xin Đức Chúa Trời bẻ gãy bạn và chữa lành bạn
Đa-vít cầu nguyện: “Để các xương cốt mà Chúa đã bẻ gãy được khoái lạc.” [c.8] Khi Đức Chúa Trời phơi bày tội lỗi của chúng ta cho chúng ta thấy, thì thật đau đớn. Sau khi Đa-vít phạm tội; ông không hoàn toàn nhận ra điều đó cho đến khi Đức Chúa Trời sai vị tiên tri Na-than chỉ cho ông thấy tội lỗi của ông và bẻ gãy ông trong mọi đường lối của mình. Giống như một bác sĩ nắn lại một xương bị gãy, đó là Đức Chúa Trời bẻ gãy, Đức Chúa Trời sắp đặt lại, và Đức Chúa Trời chữa lành.

Và đây là tất cả lòng thương xót: Mục sư người Anh ở thế kỷ 19 là Charles Spurgeon đã viết rằng việc thấy sự yếu đuối của chúng ta, và trải nghiệm năng quyền của Đức Chúa Trời đã cứu và dạy chúng ta “một âm nhạc của tấm lòng mà chỉ có những cái xương bị gãy mới [có thể] nghe thấy được …”

Quy tắc 6. Được an ủi bởi Thánh Linh
Tiếp theo, Đa-vít cầu nguyện: “Cũng đừng cất khỏi tôi Thánh Linh Chúa.” [c.11]. Nhưng một thực tế rõ ràng Đa-vít cảm thấy đau buồn về tội lỗi của mình là dấu hiệu cho thấy Thánh Linh của Đức Chúa Trời đang làm việc trong ông. Điều này cũng đúng đối với bạn. Bạn đã bao giờ bị nản chí bởi tội lỗi của mình đến nỗi bạn đã tự hỏi: “Làm sao Đức Chúa Trời có thể yêu tôi được? Chắc chắn tôi không thực sự là Cơ đốc nhân.” Hãy yên tâm biết rằng nỗi đau khổ mà bạn đang trải qua là dấu hiệu cho thấy bạn có Thánh Linh của Đức Chúa Trời làm việc trong bạn, khiến bạn ghét những gì Chúa ghét.

Quy tắc 7. Vui mừng và công bố lẽ thật
Trong các câu 12-15, Đa-vít đang cầu xin Đức Chúa Trời ban cho ông sự vui vẻ về sự cứu rỗi của Chúa mà ông không thể cứu được nhưng có thể dạy những tội nhân khác những cách tha thứ của Đức Chúa Trời — “Chúa ơi, xin mở môi tôi, Rồi miệng tôi sẽ truyền ra sự ngợi khen Chúa.” Điều nầy thật quan trọng, bởi vì chúng ta thường làm ngược lại – chúng ta có khuynh hướng đắm mình trong tội lỗi của bản thân và rút khỏi việc phục vụ người khác, cho dù trong Hội Thánh hay trong cộng đồng của chúng ta, bởi vì chúng ta nghĩ chúng ta không xứng đáng. Nhưng ở đây Đa-vít nói rằng niềm vui của sự tha thứ tội lỗi sẽ buộc chúng ta phải nói về tin tốt lành đó với bạn bè, gia đình, đồng nghiệp và người lân cận.

Quy tắc 8. Kiên quyết vâng lời
Chúng ta có thể đánh dấu vào các ô lựa chọn, thực hiện tất cả các bước kể trên và nói ra tất cả những lời lẽ đúng, nhưng nếu ở phía sau tâm trí chúng ta đang lên kế hoạch phạm tội lần nữa, thì ân sủng không bén rễ được. Những gì Đức Chúa Trời mong muốn là dấu ấn của sự ăn năn thật – một tấm lòng bị “bẻ gãy” bởi tội lỗi và “sự hối lỗi” thật sự.

Như Mục sư và nhà văn Thomas Watson đã viết: “Khi tội lỗi vẫn là cay đắng, Đấng Christ sẽ không ngọt ngào”. Nếu chúng ta đến với Đức Chúa Trời với một tấm lòng “đau thương thống hối” như thế, Ngài “sẽ không khinh dễ đâu”; Ngài sẽ chấp nhận tấm lòng đó, và chấp nhận chúng ta, vì sự hy sinh của Đấng Christ thay cho chúng ta [c.17].

Thời điểm đáp ứng
Có tội lỗi nào đang đè nặng trong tấm lòng của bạn không? Điều sai trật nào bạn đã cố che giấu trong bối rối? Hay là bạn đang chìm đắm dưới sức nặng của nó như là một hình thức của sự ăn năn, thay vì đem tội lỗi của mình đến với thập tự giá, là nơi đã được trả xong án phạt tội lỗi?

Hãy dành một chút thời gian để thực hiện các bước kể trên, và vui mừng trong ân điển có một không hai dành cho bạn trong Đấng Christ!

Tác giả: Catherine Parks | Nguyên tác: 8 Steps in Psalm 51 For Real Repentance
Tường Quang chuyển ngữ | Nguồn: crosswalk.com